|
Trận đánh chiến xa thần kỳ trên đỉnh núi
Nhổ chốt đèo Chu Pao
Lê Quang Vinh
Khóa 19 VB Thủ Đức
Binh chủng Thiết Giáp. Chi đoàn trưởng Chi Đoàn 1/8 Chiến Xạ
Đơn vị và chức vụ cuối cùng: Thiết Đoàn Phó
Thiết Đoàn 8 Kỵ Binh Thiết Giáp
Trích Tuyển tập "Những Trận Đánh Không Tên
Trong Quân Sử" ra mắt tại Bắc Cali ngày 15/02/2003. Sách
dày 420 trang bìa 4 màu, gồm 21 tác giả với 34
truyện/ký. Giá bán mỗi cuốn 25US ; sẽ trích ra 5US/cuốn
để giúp đỡ anh em TPB/VNCH.
Liên lạc: nsvietnam@ỵ..
Chu Pao ai oán hờn trong gió
Một tấc khăn tang, một tấc đường
(Vô danh)
Quốc lộ 14 nối Kontum và Pleiku là đoạn huyết
mạch chiến lược cần phải giữ. Chi Đoàn 1/8 Thiết
kỵđược giao giữ an ninh trục lộ và mở đường.
Đường từ buôn Pleiboi, qua khỏi căn cứ hỏa lực 42
tới phía đông bắc của căn cứ hỏa lực 41 dưới chân
núi Chu Pao. Qua khỏi núi Chu Thoi (đối diện núi Chu Pao,
phía Nam quốc lộ 14 chừng 2Km là tới đồi Sao Mai rồi
sau đó là tới Tân Phú. Đoạn đường đến đây là khá
an toàn. Từ Chu Pao tới Tân Phú do Biệt Động Quân phụ
trách.
Rừng núi âm u, sương mù lảng đảng phủ chụp
quấn quít từng chiếc chiến xa mờ ảo. Mỗi sáng sớm,
khi rừng xanh còn ngái ngủ, Chi Đoàn đã cho xe lăn xích
rời vị trí, lục soát và an ninh đoạn đường trách
nhiệm trước 8 giờ sáng cho đoàn xe tiếp tế lên
Kontum. Thường thì việc mở đường và an ninh trục lộ
do các đơn vị Địa Phương Quân đảm trách. Công việc
nguy hiểm và nhàm chán, sáng đi, chiều rút... Thời gian
lâu không có chi xẩy ra, anh em hay ỷ lại và coi thường.
Từ đó, địch điều nghiên thói quen của các đơn vị
mở đường để rồi có một ngày mưa bụi âm u, địch
ra tay tấn công chớp nhoáng... Thường là đơn vị mở
đường bị thiệt hại nặng trong tình huống bất ngờ
đó.
Không theo vết xe cũ của các đơn vị bạn, tôi chỉ
thị các Chi Đội luôn luôn thay đổi vị trí, đội hình
phòng thủ an ninh cũng di chuyển luôn trong ngày. Và nhờ
vậy, Chi Đoàn đã bảo toàn khả năng tác chiến và an
ninh vùng trách nhiệm trong suốt thời gian cấp trên giao
phó.
Cuối tháng 4. 1972, địch bất ngờ tập trung quân
và hỏa lực tấn công và đánh bật đơn vị Biệt Động
Quân trên đỉnh Chu Pao, rồi đào hầm hố, bám trụ,
đóng chốt trên đó với đại bác không giật 75 ly, các
loại cối và đại liên phòng không. Ý đồ của Bắc
quân rõ ràng là cố ý cắt đứt quốc lộ 14, chận
đoàn xe tại eo núi Chu Pao và Buôn làng không tên dưới
chân núi để cô lập và cắt đường tiếp tế cho
Kontum.
Khi xe dẫn đầu đoàn xe vừa tới chân núi Chu
Thoi, đại bác, cối và các loại súng của địch từ trên
đỉnh Chu Pao ồ ạt tác xạ tới tấp vào đoàn xe. Hai
chiếc đầu trúng đạn bốc cháy, các xe đi sau phóng vào
các rừng chồi cạnh đường để tránh tầm quan sát của
các ổ tác xạ địch, đoàn xe ở giữa và cuối quay
đầu lại chờ lệnh.
Nhìn lên đỉnh Chu Pao, tử thần như đang múa may,
quay cuồng. Giữa cái âm u của núi rừng, giữa cái khét
lẹt của súng đạn, viễn tượng Kontum bị cô lập chuẩn
bị bước tiến quân kế tiếp của các sư doàn Bắc quân
sau khi gây tổn thất nặng cho quân ta ở Tân Cảnh, Sư
Đoàn 23 BB quyết định phá thế địch, lệnh cho Biệt
Động Quân phải tái chiếm Chu Pao và Thiết Giáp phải bả
o vệ đoàn xe bằng mọi giá. Nhận lệnh "Mặt Trời",
hiểu được cái căng cứng của tình thế, ngước nhìn
đỉnh núi lờn vờn bóng địch, tôi quay sang người hiệu
thính viên:
- Cậu gọi Đại úy Chi Đoàn phó (Phan Chánh Hảo) gặp tôi gấp!
- Bravo! 51 gọi!
- Bravo nghe 51!
- Lệnh Alpha mời Bravo tới 51 họp!
- Nhận rõ 51!
Tôi gặp Phan Chánh Hảo, cho biết một số tình
hình và chỉ thị của thượng cấp. Hảo chăm chú ghi từng
chỉ thị ban ra
- Chi Đội 3 tăng cường thêm phân đội chiến xa
chỉ huy, tiến lên ngang núi Chu Thoi, hướng đại bác lên
đỉnh Chu Pao dập thẳng vào những vị trí đặt súng của
địch khi chúng bắn xuống đường!
- Nhận rõ!
Hảo lui ra và chúng tôi phóng lên xe và tiến hành
kế hoạch tạm thời bịt miệng tiếng súng địch. Khi
chiến xa chúng tôi dàn trận di chuyển nhô ra khỏi vị
trí, các loại hỏa lực địch từ đỉnh Chu Pao phóng
xuống, và vị trí chúng bị lộ, chúng tôi dập tối đa
hỏa lực đại bác và đại liên vào vị trí địch, dìm
địch không ngóc đầu được, nhờ vậy, phần đầu của
đoàn xe kẹt trong rừng thưa phóng được ra đường an
toàn và hướng đầu về Pleiku. Chi Đội chỉ huy sau đó
rút xuống phía Nam căn cứ hỏa lực chừng 2 Km, án ngữ
bên kia con suối. Chi Đội 1 và 2 chia nhau giữ các khúc
quanh nguy hiểm, chiếm các cao điểm chế ngự quanh vùng.
Và sau đó, toàn Chi Đoàn cũng được lệnh rút sau khi
đoàn công voa vượt khỏi khu vực trách nhiệm.
Đỉnh Chu Pao, nút chặn oan nghiệt, hiểm hóc lởn
vởn bóng tử thần nhìn xuống quốc lộ 14. Đại tá Lý
Tòng Bá, Tư lệnh Sư Đoàn 23 lòng như lửa đốt. Đại
tá Đạt, hình ảnh con mãnh sư sa cơ trên vùng Tân Cảnh
chờn vờn trong đầu ông. Biệt Động Quân không chiếm
lại được đỉnh Chu Pao, Lý Tòng Bá, con mãnh sư còn lại
trên Cao Nguyên đầy khói lửa, vùng vẫy không chịu bó
tay, ông đập tay xuống bản đồ hành quân:
- Phải nhổ chốt Chu Pao bằng mọi giá!
Bộ Tư Lệnh SĐ23BB giao trách nhiệm nhổ chốt Chu
Pao lại cho Trung Đoàn 45 BB và Chi Đoàn 1/8 Chiến Xa giữ
nhiệm vụ yễm trợ hỏa lực, đồng thời án ngữ đoạn
đường từ Căn cứ Hỏa Lực 41 tới núi Chu Pao. Được
sự yểm trợ tối đa của không quân và pháo binh, Bộ
Binh và Thiết giáp đã tấn công dữ dội các chốt kiên
cố của địch trên đỉnh núi. Súng đạn vang trời suốt
7 ngày đêm, cái chốt ác hiểm này vẫn còn nằm nguyên
trong tay địch. Những cơn gió núi vẫn thổi, sương mù
vẫn giăng những sáng tinh sương, và tiếng súng địch
vẫn còn thách thức. Bắc quân nghĩ chắc như nêm là
các chốt trên đỉnh Chu Pao là thành đồng vách sắt,
bất khả xâm phạm....
Sáng ngày 26.04.1972, khi các Chi Đội bố trí xong
đôi hình thì bất ngờ có lệnh triệu tập ban tham mưu
Chi Đoàn 1/8 Chiến xa. Phiên họp diẽn ra tại "Buôn không
tên" dưới chân núi Chu Pao. Ngoài tôi ra, trong buổi họp
còn có Đại Tá Nguyễn Văn Chà, Trung Đoàn trưởng Trung
đoàn 45 BB. Ban 3 Trung Đoàn báo cáo lên Đại tá Tư Lệnh
Sư Đoàn về tình hình địch, tình hình bạn và và những
khó khăn mà Bộ Binh đã phải đối đầi và không vượt
qua được. Đại tá Lý Tòng Bá bóp trán. Ông xoay người
nhìn khắp núi rừng, nhìn lên đỉnh Chu Pao, bỗng mặt
ông nghiêm lai một cách cương quyết khi ông nhìn qua
tôi, và như một thứ lệnh bất ngờ từ trên trời, vị
Tư Lệnh Sư Đoàn nói như đinh đóng:
- Toàn thể gia đình Tài Lực 1/8 (danh hiệu Chi
Đoàn trương 1/8) phải nhổ xong chốt Chu Pao nội trong
ngày nay! Không cần đợi phi pháo!
Tôi choáng váng và bất ngờ:
- Thưa Đại tá Tư lệnh! Nhổ bằng cách nào
- Cho chiến xa leo lên đỉnh Chu Pao! Chi Đoàn sẽ
sử dụng con đường mòn xe be kéo gỗ khi xưa ở hướng
đông bắc Chu Pao để tiến lên đỉnh núi! Con đường
không sủ dụng đã lâu đó nay đã ngập cây rừng nhưng
chiến xa có thể càn qua được. Địch không thể ngờ ta
dùng con đường này! Anh cho anh em thám sát ngay và hành
động gấp cho tôi!
Sau khi nhận lệnh, tôi đờ người ra, đầu óc
xoay tròn những ý nghĩ không có đáp số. Lần đầu
tiên trong đời binh nghiệp với xích sắt, với chiến
xa, tôi mới nghe và nhận một cái lệnh cho chiến xa leo
núi tấn công địch. Cái này sách vở không dạy, binh
pháp không thấy đề cập. Nếu vị Tư lệnh Sư Đoàn
không phải là Đại Tá Lý Tòng Bá, một sĩ quan cao cấp
kỳ cựu của binh chủng Thiết Giáp, đã từng du học về
Thiết Giáp tại trường Thiết Giáp Saumur của Pháp và
Fort Knox của Hoa Kỳ, có lẽ tôi đã từ chối chấp hành
cái lệnh lạ đời này, và chấp nhận luôn hậu quả của
việc ra tòa án quân sự. Nhưng không. Tôi không có sự
lựa chọn nào khác. Tôi chấp hành lệnh.
Người tôi như lửa bỏng, tôi về Chi Đoàn đích
thân lựa 5 binh sĩ gan dạ và nhanh nhẹn theo tôi đi thám
sát địa hình con đường chuyển quân. Thầy trò chúng
tôi âm thầm như những bóng ma, len lỏi trong rừng cây
dưới chân núi, vòng về phí Đông ngọn núi, chúng tôi
quả thật tìm ra được con đường mòn xe be kéo gỗ lúc
xưa đúng như Đại tá Lý Tòng Bá đã nói. Vì chiến
tranh, con đường trở thành hoang vu, không sử dụng, cỏ
cây rừng mọc phủ xanh rì nhưng chỉ là những cây non
không đủ sức cản chiến xa. Con đường này cộng quân
không hề biết, không hề ngờ. Bây giờ tất cả là
rừng bao phủ Chu Pao như một chiếc áo xanh lục, âm u theo
tháng năm dài, theo những cơn mưa đổ trút xuống rừng
xanh...
Từ chân núi lên đỉnh núi xa khoảng không tới
một cây số, nếu là địa hình đồng bằng thì có thể
không đầy 2 phút, chiến xa có thể phóng qua công sự
phòng thủ địch, nhưng ở đây, trước mặt chúng tôi là
con đường mòn dốc cao đầy cây rậm, ngoằn nghèo chữ
chi khi lên dốc, có khoảng rất hẹp bên cạnh là vực
sâu, chiến xa chạy không ngay hay lệch tay lái là có cơ
rơi xuống vực. Sau khi thẩm sát và lượng định địa
hình, chúng tôi xuống núi. Nhìn lại núi Chu Pao , một
vùng núi rừng trùng điệp so vai chạy dài từ Đông Nam
sang Tây Bắc theo quốc lộ 14 với đỉnh cao đầy hầm
hố và các hốc đá ẩn chứa cả một Tiểu Đoàn Bắc
quân đóng chốt để cô lập Kontum.
Tôi nghĩ bụng: "Tư Lệnh Sư Đoàn đã phóng mũi
lao lên đỉnh núi thì mình phải theo lao, phải chấp hành
lệnh." Đếm từng bước dài về lại Chi Đoàn, tôi cho
họp toàn bộ sĩ quan để bàn kế hoạch đưa chiến xa M41
leo lên núi tấn công mục tiêu. Tiếng Tư Lệnh Sư Đoàn
như còn văng vẳng bên tai tôi:"Phải nhổ xong chốt Chu
Pao nội trong ngày nay! Không cần đợi phi pháo!" Khi mục
tiêu được chỉ định, lệnh ban ra, hầu hết các sĩ quan
trong Chi Đoàn đều kinh ngạc về sứ mạng hiểm nghèo
này. Đại úy Hảo, Chi Đoàn phó phá tan bầu không khí
nghẹt thở :
- Tại sao Alpha không từ chối cái lệnh quái ác này
Tôi trầm tĩnh nhìn hết anh em đang căng thẳng
chờ câu trả lời:
- Xin anh em nhớ Đại tá Tư Lệnh Sư Đoàn là một
sĩ quan Thiết Giáp lừng danh, kinh nghiệm trận mạc từ
cấp nhỏ, ông có một cái lý nào đó khi ban lệnh. Chúng
ta không có quyền từ chối lệnh này, mặc dù theo tôi,
trước mắt chúng ta chỉ có khoảng 20 phần trăm hy vọng
chiếm được mục tiêu! Anh em có ý kiến gì hay không?
Sứ mệnh vô cùng nguy hiểm, hầu như bất khả
thi, nên mọi người im lặng, không một ai lên tiếng.
Tôi nhìn hết anh em, tôi đảo mắt nhìn núi rừng và sau
cùng, mắt tôi dán lên đỉnh Chu Pao. Rừng thiêng thúc
giục, đỉnh cao thách thức, sứ mệnh là máu, là lửa,
là đạn, là trách nhiệm đối với Tổ Quốc và có thể
cũng là niềm tự hào: Lần đầu tiên trong chiến sử,
chiến xa M41 tiến lên đỉnh núi giải quyết chiến
trường. Tôi hít mạnh, buồng phổi căng ra, và cuối
cùng, chính tôi chọn phương án tiến quân trong đầu:
Hình thành một Chi Đội hổn hợp để làm mũi nhọn
tấn kích mục tiêu địch, tất cả thành phần còn lại sẽ
dàn quâ tập trung hỏa lực tối đa đổ lửa vào mục
tiêu để đánh lạc hướng địch.
Công tác tấn kích trên đỉnh Chu Pao cực kỳ nguy
hiểm, nên thành phần tham dự ngoài xe Chi Đoàn trưởng,
Chi Đội trưởng Chi Đội trực còn kèm theo 3 xe tình
nguyện. Tất cả thành phần còn lại, Chi Đoàn phó, theo
kế hoạch, sẽ cho chiến xa bố trí trong rừng, sát phía
Nam Quốc Lộ 14 với nhiệm vụ là hướng tất cả các
loại súng lên núi, tác xạ tối đa vào mục tiêu khi Chi
Đội vượt tuyến tấn kích trên Quốc Lộ 14 để leo
lên núi bằng con đường mòn.
Phía sau núi Chu Thới có một bãi lầy chiến xa
M41 không qua được nhưng M113 thì không trở ngại. Tôi
lệnh cho 2 xe M113 của Chi Đội chỉ huy vượt qua bãi
lầy, nối cáp dài kéo từng chiếc M41 qua bên nay bãi,
sau đó, toàn bộ len lỏi trong rừng tiến về hướng
Đông Bắc Chu Paọ Tôi chia đội hình và kế hoạch tấn
công như sau:
- Chiến xa M41 mang số 21 do Thượng sĩ Tôn chỉ huy
dẫn đầu có nhiệm vụ dò đường, mở đường và soi
đường. Khi vừa tới đỉnh sẽ phóng chiến xa đánh thẳ
ng tốc tới phía trước nơi vị trí địch đạt khẩu
đại bác 75 ly không giật chế ngự QL14.
- Chiếc kế là chiến xa chỉ huy, khi tới đỉnh sẽ
đánh tràn qua hướng Tây để bảo vệ sườn cho chiến
xa 21 dẫn đầu.
- Chiếc thứ 3 là chiến xa M41 mang số 11, khi tới
đỉnh Chu Pao sẽ vượt qua yên ngựa đánh thẳng về
hướng Đông Bắc.
- Chiếc thứ 4 là chiến xa M41 của Chi Đội trưở
ng Chi Đội 2, Trung úy Chính, sẳn sàng tiếp ứng khi có
lệnh.
- Chiếc thư 5 là chiến xa M41 của Thiếu úy Chi,
Chi Đội phó Chi Đôi 3, khi đến đỉnh phải vượt qua
đèo yên ngựa cùng với chiến xa 11 mở rộng đội hình
dồn địch xuống núi.
- Một Đại Đội của Tiểu Đoàn 4/45 tùng thiết
do Đại úy Cẩm, Tiểu Đoàn Trưởng chỉ huy sẽ bám sát
chiến xa để bảo vệ và đánh cận chiến với Bắc
quân.
Từ tuyến xuất phát dưới chân núi che kín bởi
rừng xanh, khi chiến xa số 21 vừa băng ngang QL14 thì từ
những vị trí đã bố trí sẳn, Đại úy Hải cho lệnh
khai hỏa tối đa lên đỉnh Chu Pao. Địch không hề hay
biết gì về sự chuyển quân của toán xung kích đang âm
thầm leo núi, mỗi phút một gang tấc gần về mục tiêu
địch. Chiến xa chỉ huy theo sát xe dẫn đầu để rồi
từng chiếc thay nhau mất hút trong rừng cây.
Là một tín đồ Công giáo, tin ở Chúa Ba Ngôi và
Đức Mẹ Maria, tôi làm dấu thánh giá lần chót để
cầu xin sự bình anh cho anh em trong những giây phút phải
lao vào tuyến lửa, trước khi đoàn xe biến mất trong
mầu xanh dày đặc của núi rừng. Từ giây phút này,
đầu óc tôi căng thẳng, tôi quên tất cả Mẹ già, gia
đình, quên anh chị em, quên những người thân thương,
và quên đi cả bản thân mình, trong tâm trí tôi chỉ còn
lại có một điều quan trọng sinh tử: "Phải đè bẹp
địch ngay trong những phút giây đầu tiên khi phóng vào
tuyến địch. Nếu không làm được chuyện này, tất cả
anh em sẽ phải bỏ xác trên đỉnh Chu Pao, và chiến xa sẽ
vùi chôn dưới vực thẩm oan nghiệt dưới chân núi."
Lối mòn lên đỉnh Chu Pao dài không tới một cây
số mà hôm nay tôi tưởng nó kéo dài ra vô tận. Mười
phút trôi qua mà tôi tưởng như cả đời người. Cho
đến hôm nay, hơn 30 năm trôi qua, khi nhớ lại trận
đánh kỳ lạ này, tuy vẫn còn những cảm giác hãnh diện
và thích thú, nhưng dường cảm giác ớn lạnh trên tuyến
đầu lửa đạn trong trận đánh vẫn còn chạy trên gáy
tôi như mới vừa xẩy ra trên đỉnh núi ngày nào.
Nối đuôi nhau, âm thầm, trừ tiếng vang nhẹ của
xích sắt, chiếc này bò theo chiếc kia, xích sắt chiếc
sau lăn chính xác in đè lên vết xích chiếc trước, bộ
binh tùng thiết in vết dày theo vết chiến xa. Tất cả
đều đạn lên nòng, căng cứng, cẩn trọng khi đối
diện với tử thần. Tử thần là địch, tử thần là
mìn, tử thần là vực thẳm cận kề vết xích lăn của
chiến xa, sai một ly là đi một dậm xuống đáy chân
đồi.
Tiếng đại bác, đại liên qua lại từ dưới bắn
lên, từ trên nả xuống kéo dài liên tục nhận chìm
rừng núi trong một âm thanh điên cuồng, hổn loạn.
Tiếng xích sắt chuyển động của đoàn chiến xa leo núi
biến mất trong tiếng đạn nổ liên hồi. Chiến xa cứ
bò lên, vượt thêm một đoạn nữa, tôi chợt thấy một
phần của đỉnh Chu Pao, phần yên ngựa, nơi thấp nhất
nối liền mõm núi phía Đông và rặng núi phía Tây.
Tất cả hệ thống vô tuyến đều im lặng, gương mặt
chiến binh lạnh lùng trên pháo tháp, lạnh lùng theo vết
chân tùng thiết, chờ đợi một cuộc xung phong tập
kích quyết liệt bất ngờ vào tuyến địch. Thời tiết
trên đỉnh Chu Pao còn rất lạnh nhưng áo trận của tôi
vẫn đẫm ưới mồ hôi.
Đứng trong vị trí của trưởng xa, khẩu đại liên
50 đã được nối với 5 thùng đạn. Một thùng lựu
đạn được tháo khỏi hộp, sẳn sàng sử dụng khi chiến
xa ủi thẳng tới hầm địch khi đại bác và đại liên
không còn hiệu quả mà chỉ có lựu đạn và lưỡi lệ
Bên phải tôi, Thượng sĩ Bào thuộc phân đội chiến xa
chỉ huy mặt đanh lại, hai tay ghìm chặc khẩu đại liên
50 sẳn sàng nhả đạn. Tôi hồi hộp nhìn theo chiến xa
dẫn đầu mang số 21, khoảng cách lên tới đỉnh núi
một lúc một rút ngắn, tim tôi muốn vỡ tung trong lồng
ngực khi chiến xa đầu vừa lên khỏi dốc. Bắc quân
vẫn không hay biết gì về sự có mặt của những con cua
sắt định mệnh trên đỉnh Chu Pao ngay sát nách hầm hố
của các chốt. Bỗng Tôn hét trong hệ thống âm thoại:
- Mục tiêu hướng 12 giờ! Khoảng cách 50 mét! Bắn!
Tiếng đại bác và đại liên của xe đầu dệt thả
m lửa vào các mục tiêu địch. Chợt hai tiếng nổ liền
nhau từ hướng 3 giờ của xe mang số 21, nó bị khựng
lại, tôi hét lớn trong máy.
- 21 lao thẳng vào mục tiêu! Để hướng 3 giờ cho
tôi thanh toán!
Hai tiếng nổ tiếp theo, chiếc 21 bốc cháy. Ngay
lúc đó xe chỉ huy vượt qua chỗ đất bằng, ép qua bên
phải, đại bác và đại liên càn quét tất cả khu vực
trước mặt, cây cối thi nhau rạp ngả, cách xe chi huy
chừng 20 mét là khẩu đại bác 75 ly không giật đặt
trên tảng đá cao quay nòng về xe chỉ huy. Trong gang tấc
chết sống, tôi tung hai qua lựu đạn về hướng địch.
Địch khai hỏa thẳng vào xe chỉ huy, đạn trúng bên hông
pháo tháp, Bào bị thương, máu văng tung tóe vào mặt
tôi. Tôi hét:
- Kéo Bào vào trong! Nạp thêm đạn!
Tôi chụp khẩu đại liên 50 đẩy gần hai thùng
đạn vào vị trí khẩu 75 ly địch. Trong nháy mắt, ba
chiến xa sau vọt tới, tôi điều động gấp rút qua âm
thoại:
- 11 vượt qua yên ngựa, tấn công mục tiêu
hướng 3 giờ! Chính số 2 phối hợp 11 mở rộng đội
hình càn quét mục tiêu! 34 tấn công hướng trước mặt
xe 21!
Lệnh ra như một cái máy. Các chiến xa nhận
lệnh phóng ào vào mục tiêu và hướng chỉ định. Lúc
này ta và địch sát nhau, có chỗ địch kẹt dưới hầm,
chiến xa cán lên trên, có nơi địch và ta cài răng
lược, cận chiến, đại bác, đại liên trở thành vô
dụng, lựu đạn được dùng tối đa. Địch bám chốt cả
một tiểu đoàn, quân dố quá đông, địa thế lại chật
hẹp, khó xoay trở, mình tung lựu đạn xuống, địch tung
lựu đạn lên. Tôi chụp máy hét:
- Cẩm cho con cái nhào vô tiếp sức gấp!
Liền đó, Đại Đội tùng thiết của Đại úy Cẩm
từ mé rừng tràn vào hai hướng tấn công của chiến xa
và một trận đánh cận chiến vô cùng hào hùng và ác
liệt đã diễn ra. Lưỡi lê tuốt trần, lựu đạn nổ
khắp nơi. Ta và địch quyện nhau trong trận tử chiến
kinh người ngay trên đỉnh Chu Pao. Có bộ binh yễm trợ,
Trung úy Chính, Chi Đội trưởng Chi Đội 2 tức tốc
dẫn hai chiến xa tràn qua mõm bên kia của yên ngựa, nơi
mà trước đó bộ binh sau gần một tuần quần thảo
với Bắc quân đã không chiếm được. Giờ này, chiến
xa và bộ binh đang cày nát từng công sự phòng thủ của
địch. Cùng lúc đó, tại yên ngựa, chiến xa đã ủi sập
một một số hần chữ A chống phi pháo của Bắc quân.
Một số chết chôn tại hầm, một số còn sống không
còn chỗ trú ẩn, tàn quân địch thoát chạy xuống triền
phía Bắc của núi Chu Pao, liều mạng chống trả bằng B40,
B41 và lựu đạn, nhưng cuối cùng đã bị đánh bật khỏi
vị trí, bỏ của, bỏ vũ khí và xác đồng chí... để
chạy lấy người. Trong đời binh nghiệp, chưa bao giờ
tôi được chứng kiến và trực tiếp tham dự một
trận đánh tuyệt vời của sự phối hợp nhịp nhàng
giữa bộ binh và thiết giáp như lần này. Chiêu "nhị
thức" ( bộ binh - thiết giáp) đã san bằng các chốt
địch trên đỉnh Chu Pao, điều mà các tướng Bắc quân
đã bàng hoàng và không bao giờ nghĩ tới. Làm sao, có
sĩ quan nào trong binh sử nghĩ tới chuyện dùng chiến xa
leo lên núi phá chốt địch?!
Đứng trên đỉnh núi, tôi ngẫng mặt nhìn trời,
thầm nghĩ: "Chiến công này là của tất cả anh em! Là
niềm vui của Chi Đoàn /18. Là niềm tự hào của quân
lực, của Sư Đoàn 23 và của tôi!" Nhưng rồi, những
vết máu của Thượng sĩ Bào khô lại trên mặt, trên áo
chiến của tôi đã làm tôi đau xót về những thương
vong, mất mát của thuộc cấp, của anh em thiết kỵ cũng
như bộ binh trên đỉnh Chu Pao oan nghiệt mà suốt đời
tôi cũng không thể nào quên. Lòng tự hào trong tôi,
người lính tác chiến vừa hoàn thành nhiệm vụ khó khăn được thương cấp ủy thác, bị nguội lạnh và vơi
đị
Chiến thắng nhổ nguyên một tiểu đoàn Bắc
quân đóng chốt trên đỉnh Chu Pao đã giữ cho Kontum
sống, đã làm buồng ngực của anh em thiết kỵ và Sư
Đoàn 23 BB căng phồng niềm tự tin và tự hào, và
điều này môt phần đóng góp cho chiến thắng trong
trận ác chiến giải tỏa Kontum sau nàỵ..
Sau khi báo cáo kết quả trận đánh lên Sư Đoàn,
Đại tá Tư Lệnh chỉ thị cho Tiểu Đoàn 4/45 BB ở lại
giữ đồi Chu Pao, Chi Đoàn 1/8 Chiến xa rút vế Pleiku
để nhận tiếp tế và vài ngày sau đó lại nhận lệnh
di chuyển lên Kontum, để rồi trở thành đơn vị Thiết
Kỵ duy nhất có mặt trong các trận ác chiến giải vây
thành phố này
Chiếc trực thăng của Tư Lệnh Sư Đoàn quần
trên vòm trời chiến địa. Đỉnh Chu Pao đã im tiếng
súng. Cờ vàng ba sọc phất phới trong gió trên mõm đá
một mà trước đó mấy giờ, 75 ly không giật của Bắc
quân còn uy hiếp Quốc Lộ 14. Đại tá Tư lệnh Lý Tòng
Bá gởi qua âm thoại lời khen và chào mừng anh em. Từ
trực thăng, ông nhìn xuống những mõm đá tử thần
trên đỉnh Chu Pao, niềm tự hào về cánh quân Thiết Kỵ
của Chi Đoàn 1/8 tràn ngập tim ông. Ông nghĩ đến cái
lệnh ban đầu phải nhổ chót Chu Pao bằng mọi giá, và
anh em đã hoàn thành sứ mệnh trong một trận đánh
tuyệt vời trong chiến sử Quân Lực Việt Nam Cộng
Hòa. Ông nói như để mình ông nghe: "Chú Vinh! Gia đình
Tài Lực của chú số một!"
Lê Quang Vinh
(Edit: Hải Triều)
Ghi chú:
Báo cáo kết quả trân đánh lên Sư Đoàn:
Thiết Giáp:
- 1 chiến xa bị phá hủy.
- 2 tử trận.
- 4 bị thương.
Bộ binh:
- 7 tử trận.
- 12 bị thương.
Bắc quân:
- 30 tử thương bỏ xác tại chỗ.
- Một số chết bị chôn lấp dưới hầm sập
không đào lên được.
- Thu 17 súng đủ loại, trong đó có 2 đại bác
không giật 75 lỵ
|